Thơ Những người thợ xưa xây tháp...

By Huỳnh Kim Bửu

 

Thơ Huỳnh Kim Bửu

Những người thợ xưa xây

tháp đi đâu rồi?

 


Đi trên nền đá ong sâu thẳm mênh mông

Không tìm thấy đâu cửa Ngọ môn

Hành cung Tử Cấm thành...

Chỉ thấy hiu hắt bông cỏ may khô

Và lũ chim trời tìm bạn tìm mồi tha rác...


Còn đây lầu Bát Giác

Hai con voi đá lặng yên đứng kề

Có phải đang lắng nghe

Những lời buồn vui của đất?


Đứng dưới tháp Cánh Tiên (1)

Ngàn năm trang sử thiêng

Ngàn năm nhật nguyệt soi tháp cổ

Những người thợ xưa xây tháp đi đâu rồi?


Hỡi những ai ngậm ngùi gương kim cổ

Lòng có như ngọn gió bổi hổi bồi hồi

Thổi vun vút chiều nay trên đồi cỏ may hiu hắt

Bông cỏ may trắng trời...

•(1)     Trên đất thành Đồ Bàn trước là kinh đô vua Champa

sau là kinh đô của vua Thái Đức nhà Tây Sơn (được đổi tên thành Hoàng Đế).



H. K. B


Tiết Bạch lộ - Canh Dần 2010.

More...

Bút ký Nhớ giếng

By Huỳnh Kim Bửu

 

Nhớ giếng

Bút ký của Huỳnh Kim Bửu

           Bây giờ ở thành phố người ta dùng nước do Nhà máy nước cung cấp ở nông thôn đã có giếng khoan giếng đóng là phổ biến; cái giếng khơi mỗi ngày mỗi ít e không bao lâu nữa nó sẽ trở thành chuyện cổ tích nếu không thế thì cũng trở thành giếng loạn.

           Ngày xưa ở quê tôi nhà nào chẳng có cái giếng khơi.

"Giếng đào mà uống ruộng cày mà ăn"

câu nói tả cảnh no đủ thung dung của con dân thời Nghiêu - Thuấn thái bình thịnh trị.
 

More...

Bút Ký Thu ăn măng trúc

By Huỳnh Kim Bửu

Bút ký của Huỳnh Kim Bửu 

 "Thu ăn măng trúc"

    Bản tính con người là hay làm hay ăn có làm có ăn. Bài này xin nói riêng về cái thú hay ăn quà của người ở các làng quê trong vùng Phủ An của tôi. Tất nhiên không phải là ăn cơm ngày ba bữa.
     
 

More...

Bút ký Con đường làng tôi

By Huỳnh Kim Bửu

 

                     Con đường làng tôi

                                                  Bút ký của Huỳnh Kim Bửu

        Trong các làng quê có biết bao vẻ đẹp: Cánh đồng lũy tre đêm trăng cô thôn nữ... Và bên cạnh đó còn có con đường làng nữa. Làng tôi là làng ven sông Gò Chàm một nhánh của sông Côn. Con sông đó vốn cạn nhưng đến mùa mưa thì thường dâng cao. Con đường làng cũng là đường đê ngăn dòng lũ lớn sông Gò Chàm đổ vào làng.

        

More...

Bút ký Chim kêu dưới suối Từ Bi

By Huỳnh Kim Bửu

 

               "Chim kêu dưới suối Từ Bi" (1)


                               Bút ký của Huỳnh Kim Bửu


          Ở quê tôi hồi xưa lũ chim trời nhiều lắm chim chóc cứ "tưng bừng": Sáng sớm chèo bẻo đánh thức người ta dậy trưa cu cườm gáy chiều dồng dộc bay về đêm cuốc gọi đàn vạc vỗ cánh... Không ai đếm xuể có bao nhiêu tổ chim dồng dộc treo trên ngọn các bụi tre bao nhiêu con cò bay về mà đậu trắng cả cánh đồng làng chiều hôm; không ai nhớ mình đã được nghe bao nhiêu bản đàn muôn chim lừng giai điệu?


More...

Thơ Ký ức vùng tuổi thơ

By Huỳnh Kim Bửu

 

Thơ  Huỳnh Kim Bửu

Ký ức vùng
tuổi thơ


Tôi lại nhớ quê nhớ tuổi thơ

Cái thời trong vắt tựa pha lê

Mẹ tôi ngày ấy bao gian khó

Được mấy lần quen những bữa no.

Tôi nhớ ngày Đông lũ tràn bờ

Cùng trẻ làng chơi đua chống bè

Bè chuối giữa đồng trắng nước bạc

Mải mê rồi đâu biết xế trưa.

Tôi nhớ đêm hè hương cau ngát

Giữa sân nhà mẹ bỏ chiếc nong

Trẻ già hàng xóm quây nhau lại

Hát lớp Cổ Thành có Nhà Ông.

Tôi nhớ thời đi học hương trường

Hương sư guốc mộc áo the lương

Giảng Giáo khoa thư điều nhân nghĩa

Học trò mươi đứa mặt như gương.

Tôi nhớ sao sân cải trổ ngồng

Vàng ươm một sắc dưới trời trong

Xuân về trên tóc cô hàng xóm

Cho những hương bay với gió nồng.

Tuổi thơ dẫu xa vẫn lắm mong

Những lúc quay về với nắng hong

Cỏ chỉ cỏ gà đêm sáo thổi...

Chiếc lá tre khô gió thổi vòng.

H. K. B

Địa chỉ: Huỳnh Kim Bửu 162 / 32 / 18 Nguyễn Thái Học

Quy Nhơn - Bình Định. ĐT: 0958501562

More...

Bút ký Phản ngựa

By Huỳnh Kim Bửu

  

                                 Phản

 

                                        Bút ký của Huỳnh Kim Bửu


                     

 

        Bên trong các ngôi nhà cổ chủ nhà thường trưng diện nhiều đồ gỗ quý giá: án thờ tràng kỷ tủ chè ... Và thường không thiếu bộ phản.

        Phản là một bộ ván thường từ 1 đến 2 - 3 tấm ván ghép lại đặt trên một bộ chân phản vững chải còn gọi là bộ ngựa. Phản là loại tiện nghi đồ gỗ dùng để nằm ngồi như giường chõng... Mỗi tấm ván thường có gáy từ 15 - 20cm rộng 0 6m dài 1 8m. Phản là tên gọi chung của các loại phản chớ còn có phản gõ bộ gõ ngựa gõ (phản làm bằng gỗ gõ - khá phổ biến) phản vuông (có mặt phản hình vuông) phản giữa phản chái (do vị trí phản đặt ở trong nhà) ... Người ta cũng hay gọi phản: bộ ván ngựa. Hồi xưa những đồ gỗ quý thường được chạm trổ nhưng phản là một trường hợp ngoại lệ không chạm tiện chỉ cần cưa cắt thẳng bào láng. Ngoại trừ bộ chân đế được tiện hình mũi hài hình lưỡi ốc sên cho vừa đẹp vừa vững. Những bộ ván ngựa xoài mít và gỗ tạp... thường mỏng đặt trên bộ chân đế thẳng không tiện.

More...

Đọc thơ Mủa Thu biết thở ra hương

By Huỳnh Kim Bửu

Nhẹ nhàng hương thu

14-08-2010 @ 17:35 in Bình thơ LÊ HOÀI LƯƠNG
(Đọc tập thơ "Mùa thu biết thở ra hương" của Huỳnh Kim Bửu NXB Hội Nhà Văn 2010)

  Huỳnh Kim Bửu cầm bút đã lâu nhưng ông viết rộ năm bảy năm nay cả thơ tản văn bút ký. Năm ngoái tập sách khá dày dặn đầu tay của ông tập hợp một số bài viết về phong hóa phong vị vùng đất "Nơi con sông Côn chảy qua". Và giờ là tập thơ đầu: "Mùa thu biết thở ra hương". Tất cả ở ông đã có sẵn chỉ một khơi nguồn tình cờ nào đó là miên man bài nối bài có tháng tiền nhuận bút thơ văn của ông hơn lương hưu. Tiền từ chữ và tiền này giúp ông tập hợp một cách trang trọng mạch hồn khi tản mạn rời rạc lúc náo nức hối hả thành những ấn phẩm chững chạc. Với cái đà này vài năm tới sách ông còn in ra nhiều số bài vở còn hàng hàng chờ sẵn.

Huỳnh Kim Bửu là người biết nuôi dưỡng hồn văn bằng bề dày các vỉa tầng văn hóa quê hương Bình Định. Các sắc thái này được tiếp nhận và ngân lên bằng một nền tảng kiến văn chắc chắn nghiêm cẩn một tâm hồn thanh thản một tiếng nói nhẹ nhàng. Văn đã vậy và thơ cũng vậy.

More...

Nghĩ về bài thơ Ghi trong đêm nhớ quê

By Huỳnh Kim Bửu

Nghĩ về bài thơ "GHI TRONG ĐÊM NHỚ QUÊ"

15-08-2010 @ 09:25 in Bình thơ ĐẶNG QUỐC KHÁNH

Quê hương là đề tài phổ biến trong thơ ca xưa nay.Những bài thơ có tựa đề "Quê hương " của Tế Hanh Giang Nam Đỗ Trung Quân... hoặc không có tựa đề "Quê hương" nhưng có những dòng thơ man mác tình quê như Tràng giang của Huy Cận (Lòng quê dợn dợn vời con nước- Không khói hoàng hôn cũng nhớ nhà)hay Hoàng hạc lâu của Thôi Hiệu Trung quốc(Nhật mộ hương quan hà xứ thị -Yên ba giang thượng sử nhân sầu) đã từng làm bùi ngùi  bao lớp người đọc với nỗi hoài vọng cố hương .

More...

Cảm nhận đọc thơ Mủa Thu biết thở ra hương của Trần Hà Nam

By Huỳnh Kim Bửu

Cảm nhận: Chuyện ngày xưa kỉ niệm mù giăng...

15-08-2010 @ 09:36 in Bình thơ
TRẦN HÀ NAM

Đọc Mùa thu biết thở ra hương của Huỳnh Kim Bửu tôi cảm nhận một không khí bàng bạc của những hồi ức những kỉ niệm thấm đẫm nhớ nhung. Đúng như tên gọi bao trùm tập thơ này những bài thơ của Huỳnh Kim Bửu mang theo cái hương vị bâng khuâng man mác cái chiêm nghiệm từng trải chắt lọc từng vẻ đẹp cuộc đời. Bài thơ nào cũng dễ cảm đem lại một cảm giác khoan khoái như uống một chén trà hay nhấm nháp từng ngụm cà phê trong buổi sớm. Tôi nhận ra một Huỳnh Kim Bửu rất rõ trong bài thơ ngắn nhan đề Góp cho ngày:

Hoa phong lan sáng ngày bừng nở
Một nét ban mai rực rỡ thay
Hiên sương ông lão uống trà sớm
Thả một làn hương góp cho ngày.

More...