Tản văn: Thưởng vị trà

By Huỳnh Kim Bửu

 

                   Tản văn Huỳnh Kim Bửu

                     Thưởng vị trà
                                                        

          Nhân dân ta có đạo thờ cúng Tổ tiên. Trong những lễ vật dâng cúng không thể thiếu chén trà (cũng như không thể thiếu chung rượu bình hoa). Ong hàng xóm một hôm sang mời tôi tới nhà ăn giỗ ông không nói là mời sang "ăn cỗ" mà nói mời sang "uống nước" (tất nhiên là nước trà). Như vậy trà có mặt trong đời sống của nhân dân ta đã lâu đời rồi. 

         Chè (trà) dân dã nhất là chè Huế. Chè Huế lá to phơi khô đập dập đựng trong bao lát để dành uống. Người bình dân ăn cơm xong hay cần giải khát uống bát chè Huế; tiếp khách cũng thường dùng chè Huế hơn chè Tầu. Chè Huế nấu trong om đất chỗ nấu trà và chỗ uống trà là quanh cái bếp rực lửa hồng của bà chủ nhà đang chuyên trà. Mỗi lần om nước hãm chè sôi thì bà ta đổ thêm một phần gáo nước lã vào om. Om chè sôi đến lần thứ ba bà bắt đầu pha trà ra bát để mời uống. Bát chè Huế chứa 3 / 4 nước lã 1 / 4 nước chè. Bát chè ngon là bát chè vun bọt khiến người uống phải thổi bọt trà dạt sang một bên trước khi uống. Bát pha chè là bát vại bằng sành hoặc bằng sứ tráng men thường vẽ hoa vẽ rồng nơi lòng bát. Có lần bưng bát chè Huế lên uống ông Nghè Nguyễn Trọng Trì - làng Vân Sơn đã có cảm hứng mà nên thơ:
                             

More...

Thơ Hương ngát

By Huỳnh Kim Bửu

 

Thơ Huỳnh Kim Bửu


Hương ngát
 
Tháng Giêng em mặc áo dài

Em đi lễ hội hoa cài phía tim

Ngọn gió nào thổi êm đềm

Mang theo hương ngát từ thềm ngực em.
 

 

More...

Bút ký Ở nhà lá mái

By Huỳnh Kim Bửu

 

Huỳnh Kim Bửu
 

Bút ký Ở nhà lá mái


      X
ứ Huế Nam Bộ và nhiều nơi nữa có nhà rường còn quê tôi có nhà lá mái. "Ăn cơm gà ở nhà lá mái" tôi vẫn nghe câu nói ấy ở vùng quê tôi. 

Nhà lá mái là một công trình kiến trúc bằng khung gỗ vừa có tính bề thế vừa có tính nghệ thuật kiến trúc cao. Gọi là nhà lá mái vì nhà có lớp mái đắp đất ở dưới lớp mái che mưa nắng lợp tranh (hoặc lợp ngói). Lớp mái đắp đất này có nhiều ưu điểm: vừa phòng chống hỏa hoạn phòng chống trộm (dỡ mái chui vào nhà) vừa   

điều hoà nhiệt độ cho ngôi nhà mát về mùa hè ấm áp về mùa đông. Nhưng như thế chưa đủ. Nó còn có những cột kèo xiên trính đấm quyết chày cối cửa bàn khoa phên giại... làm bộ khung nhà bao che cho ngôi nhà. Nhà còn có một nội thất cổ kính sang trọng phù hợp với đời sống tâm linh nền nếp gia phong lễ giáo và xu hướng hưởng thụ của chủ nhà. 
                 
                                   Ảnh Hứa Thiện

More...

Bút ký: Cha con ông thợ khép cối xay lúa

By Huỳnh Kim Bửu

 

Bút ký Huỳnh Kim Bửu

Cha con người thợ khép cối xay lúa


Sông Gò Chàm - một nhánh của con sông Côn - chảy qua đập nước có tên là Bờ Đỗ chảy xuống cánh đồng Khu Đông An Nhơn Tuy Phước rồi chảy ra biển. Cha con ông thợ khép cối xay lúa nhà ở gần đập Bờ Đỗ thường ngày vẫn đi vào các làng xóm hai bên con đập nước này dạo tìm công việc làm thuê.

                              Ảnh:Văn Cảnh

Năm nào cũng vậy cứ đến gần mùa gặt tháng Ba tức sau thời gian ăn Tết thanh minh xem hát bội đình làng xong và ngó ra cánh đồng làng thấy lúa đang chín rộ thì cha con ông lại đến làng An Định. Ông ngoài năm mươi tuổi còn rắn chắc chỉ có đôi mắt là bị mù lòa. Họ đi trên con đường cái quan trong làng ông mang trên lưng cái bao lát cũ đầy vệt ố và trông nằng nặng. Thằng nhỏ đi trước ông đi sau đặt một tay lên vai thằng nhỏ chân bước theo nó. Nó là thằng con trai của ông chừng mười lăm tuổi có nét giống ông nơi cái trán hơi dồ và cái cằm hơi bạnh trông không có gì là đứa nhỏ đẹp trai thông minh.


More...

Tản văn: Bài tình ca mùa Đông

By Huỳnh Kim Bửu

Huỳnh Kim Bửu 

                  
Bút ký Bài tình ca mùa Đông


          
Năm có bốn mùa mỗi mùa có thú riêng. Nguyễn Bỉnh Khiêm yêu thích cái thú của bốn mùa: "Thu ăn măng trúc Đông ăn giá / Xuân tắm hồ sen Hạ tắm ao". Vì chúng ta đang ở mùa Đông cho nên bài này tôi xin lạm bàn về cái thú mùa Đông ở quê tôi.
 

More...

Thơ: Một triền tháng Sáu

By Huỳnh Kim Bửu

 

Thơ Huỳnh Kim Bửu

Một triền tháng Sáu

 

Thành phố mùa này giành giật nồm nam

Em có về không miền khói lam?

Có một chàng đợi người bên bờ sông chảy

Dẫu kỷ niệm đầu quán cóc đã mù tăm.


Thành phố mùa này người đi gió cuốn

Giọt nắng lang thang đậu xuống vai mềm

Nỗi niềm gì hoa sữa trắng thâu đêm?

Và hương ngát suốt một triền tháng Sáu.


Thành phố mùa này trăng quạnh quẽ

Những người yêu nhau đâu thiếu những hàng cây.

Em còn nhớ hay đã quên tháng Sáu

Những chiều về giăng mắc mưa bay?


Thành phố mùa này nồng nàn hạnh phúc

Mỗi khi nghe thắm thiết những lời yêu...

Có một chàng vẫn đợi người bên bờ sông chảy

Bên một triền tháng Sáu trăng treo.

More...

Giáo làng ngày trước

By Huỳnh Kim Bửu

 

* Bút ký của Huỳnh Kim Bửu


Ở các làng quê xưa nhiều làng có ông giáo dạy chữ. Hồi còn Nho học thì đó là ông thầy đồ dạy chữ Hán; thời kế tiếp là ông thầy giáo dạy chữ Quốc ngữ ông này thường được gọi là ông giáo làng. Ông thầy đồ hay ông giáo làng là mẫu người được mọi người trong làng trong xã trong địa phương trọng vọng.

 
 

More...

Thơ: Xin một chung rượu tràn

By Huỳnh Kim Bửu

 

Thơ Huỳnh Kim Bửu


Xin một chung rượu tràn


Có một người đợi Xuân

Để biết mình nhan sắc

Mùa Xuân xanh như tóc

Bay thành mây bồng bềnh.


Có một mùa Xuân nhỏ

Ghé vào mắt người tình

Em ơi đừng sợ vỡ

Một tình yêu thuỷ tinh.


Mùa Xuân không nói khẽ

Những lời xanh như mơ

Chỉ có niềm lặng lẽ

Từ trái tim vô bờ.


Đã mấy Xuân thênh thang

Cho mặc vừa áo mộng?

Xin một chung rượu tràn

Uống cuộc tình viên mãn.

More...

Tản văn: Nằm võng thì phải đu đưa

By Huỳnh Kim Bửu

 

Huỳnh Kim Bửu

             Tản văn  Nằm võng
                             
thì phải đu đưa

                                     

           Có lẽ câu ca dao câu hát ru:

 "Đêm nằm võng rách còng queo

Bá hộ tới nói chê nghèo không ưng"

đã cực tả cái tính ưa thích nằm võng của bao người?

          Người ta thích nằm võng từ lúc nào? - Hình như từ lúc mấy thằng nhóc con ra vườn téc cái bẹ chuối xanh treo giữa hai gốc ổi rồi thay phiên nhau ngồi lên đu đưa? Hình như từ lúc mấy anh câu sông câu mương ngồi ôm cần lâu mỏi lưng mỏi gối bèn đổi tư thế leo nằm trên chùm rễ phụ của bụi rù rì bên bờ nước để vừa nghỉ ngơi vừa nhắp cần câu?

          Bao nhiêu đó nghĩ cũng đủ nẩy sinh ra cái ý tưởng làm chiếc võng đu đưa. Ở vùng quê Phủ An đi vào các làng quê người ta dễ gặp những hộ gia đình làm võng. Đàn ông đi thu gom nguyên liệu (thơm tàu xơ dừa...) phụ nữ chế biến (ngâm nguyên liệu kéo xe dây đánh sợi) rồi đan thoăn thoắt chiếc võng mới giống như người đan len ta thường thấy. Đan chừng 1 ngày rưỡi thì xong một cái võng 20 tao 2 ngày xong một cái võng 30 tao 2 ngày hơn xong chiếc võng 40 tao. Người thợ khéo tay nghề làm nên chiếc võng đẹp mắt võng đều võng cân bằng nằm lên không nghiêng không đổ. Các làng võng nổi tiếng là An Ngãi Phò An (An Nhơn) Bồng Sơn Tam Quan (Hoài Nhơn)... Có câu ca dao lưu truyền:

 "Anh đi chợ võng Tam Quan

 Mua võng thơm tàu chỉ mất ba quan

Nhà em ở xóm Cây Bàng

Sang chơi ngó hướng ngọn bàng mà sang".

More...

Truyện ngắn: Nhà thơ

By Huỳnh Kim Bửu

TRẦN QUANG LỘC

                                                      NHÀ THƠ
                                                  Truyện vui

          Buổi sáng của một ngày giáp tết tôi đang cặm cụi chăm sóc mấy giò lan trước sân nhà bỗng thấy vợ tôi xách giỏ chuẩn bị ra chợ. Tôi vội đón lại bảo:

          - Hôm nay có người bạn là nhà thơ lớn đến viếng. Em mua chút gì về làm thức  nhắm đãi khách.

More...