Bút ký Nhà từ đường

By Huỳnh Kim Bửu

 

Dưới bóng nhà Từ đường

            (Tản văn của Huỳnh Kim Bửu)

          Từ khi kinh tế phát triển và cuộc sống của nhân dân có nhiều thay đổi thấy mọc lên ở nhiều nơi (nông thôn và cả thành thị nữa) những ngôi Từ đường mới xây những nhà Từ đường cũ được trùng tu sửa chữa lại; và việc thờ phượng hương khói ở đó cũng dần được phục hồi trở thành nền nếp.
 

More...

Thơ Tảng sáng

By Huỳnh Kim Bửu

Thơ Huỳnh Kim Bửu
 

Tảng sáng

 

Chích chòe lửa hót trong lồng

Trời cho giọng thanh trong

Hót vô tư mặt đất

Hót say mê cả lòng.

Ong được thú thong dong

Dậy sớm pha trà mạn

Ngồi trước hiên độc ẩm

Hương trà tan trong sương...

Chú tiểu quét sân chùa

Gom hoa rơi vào giỏ

Sư cụ ngừng chuông mõ

Lòng một cõi tịnh không.

Đèn đường vừa mới tắt

Phù du tan cuộc chơi

Sân thể dục đông người

Tóc xanh và tóc bạc.

Ngày chưa lấm hạt bụi mù

Việc đời bao giờ hết?

Người ung dung cất bước

Còn bận ngắm sen hồ.

H. K. B

Địa chỉ: Huỳnh Kim Bửu

162 / 32 / 18 Nguyễn Thái Học Tp Quy Nhơn

tỉnh Bình Định. ĐT: (056) 524406 - 095 8501562

More...

Bút ký Rủ nhau di hội Đổ giàn.

By Huỳnh Kim Bửu

 

Rủ nhau đi Hội Đổ giàn

(Viết lại thiên ký sự ngày thơ)

Huỳnh Kim Bửu

                        "Rủ nhau đi hội Đổ giàn

                         Ngày Rằm tháng bảy đò ngang chật đò

                         Trắng phau đôi cánh con cò

                         Hội Giàn vui lắm trễ đò uổng công" (Ca dao)

         Những câu ca đó tôi đã thuộc lòng từ thuở lên 9 - 10. Hồi làm học trò trường Huyện tôi có dịp đi với bạn bè cùng lớp lên chơi An Thái dự Hội chùa Bà dự Hội Đổ giàn Rằm tháng bảy cho thỏa lòng ao ước đã lâu. Ngồi xe ngựa từ thành Bình Định đi An Thái phải mất hơn tiếng đồng hồ. Mặc cho đường đất trải đá dăm bánh xe chạy gập ghềnh lũ chúng tôi không thấy mệt mà lòng rất vui. Chúng tôi được đi qua khu kiến trúc họ đạo Kim Châu được mắt ngắm con đường xe lửa Xuyên Việt chạy qua quê mình được đi qua chợ Cây Bông cầu Phụ Ngọc (những địa danh tôi nghe tiếng mà chưa một lần đến nơi); đi qua những làng xã êm đềm sau lũy tre xanh những cánh đồng lúa xanh mơn mởn phơi dưới nắng mai... Đâu cũng đẹp cũng lạ đối với chúng tôi và làm cho chúng tôi nhìn ngắm say sưa không ngừng reo ca vẻ đẹp đó.

           Đến An Thái điều cảm nhận đầu tiên của lũ chúng tôi là một làng cổ với nhiều chùa chiền hội quán một thị tứ bán buôn sầm uất một làng nghề thủ công nổi tiếng khắp vùng với những nghề làm bún song thằng giấy bản lò nhuộm... Đây cũng là nơi có nhiều người Hoa sinh sống khiến tôi liên tưởng đến những thị tứ Cảnh Hàng Gò Găng cách đó không xa. Buổi chiều ngày đầu tiên ở An Thái chúng tôi xem khai hội chùa Bà. Chùa trang hoàng nhiều cờ phướn nghi ngút khói hương và vang tiếng khai kinh tụng niệm. Chúng tôi đi trong rừng thiện nam tín nữ và nhìn thấy hình như ai cũng tâm niệm cầu sự xá tội vong nhân và báo hiếu mẹ cha. Ngày thứ hai chúng tôi xem hát bội vở tuồng hát lễ là tuồng "Cổ Thành" kế tiếp xem Sơn Hậu Thành lớp Giang Sơn thứ ba. Thật là một cảnh "trong chay ngày bội" như tiếng đồn.

 

More...

Truyện ngắn Bến đò xưa...

By Huỳnh Kim Bửu

Trackbacks (0)

TRẦN QUANG LỘC

Bến đò xưa
            hoang vắng

   
                                                              Truyện ngắn

     

  - Đò ơi ! Đò ... ò ... ò ...

            Đứng bên nầy sông nhìn sang bến đò năm cũ nhạt nhòa sương khói tôi cất tiếng gọi đò. Âm thanh "đò" kéo dài vang vọng trên dòng sông gợn sóng rồi lịm tắt trong buổi chiều cuối năm se lạnh.

            - Đò ơi !

   
       Tôi định lấy giọng gọi tiếp thì một người đàn ông đang đứng trên bãi dâu cạnh đó lên tiếng :

            - Đò giang đâu nữa mà gọi. Chú em muốn sang sông cứ đi thêm quãng nữa sẽ có cầu. Bến đò đã bãi bỏ lâu rồi.

            Theo sự chỉ dẫn của người đàn ông tốt bụng tôi đi dọc triền sông một đỗi nữa gặp chiếc cầu xi măng khỏe khoắn níu chặt đôi bờ thưa thớt mấy bụi tre già đang run rẩy và những khóm cừa tàu soi mình trên nước biếc.

            Sang bên kia sông tôi hết sức ngỡ ngàng làng xóm bây giờ rất khác xưa suýt nữa tôi không còn nhận ra.

            Con đường liên thôn liên xã đỏ quạch màu đất bazan với hàng trụ bằng tre khẳng khiu ruỗng mục móc đầy dây dẫn điện bùng nhùng rối rắm xẻ dọc làng Nhơn Hạnh ra làm hai nửa nửa nào cũng xám xịt trống huếch thiếu hẳn màu xanh tươi mát của vườn cây của lũy tre làng đã bị triệt hạ để lấy chỗ xây nhà bán đất. Dọc theo con đường mới mở còn lồi lõm ổ gà sống trâu là hai dãy nhà lợp tôn móc ngói; lấn ra thụt vào; mới cũ to nhỏ cao thấp khác nhau; nhớp nháp bụi đường. Thị tứ mới toanh nghèo nàn nham nhở nhưng lúc nào cũng đầy ắp những âm thanh ồn ào náo nhiệt tỏa ra từ các quán cà phê quán nhậu bình dân hàng trò chơi điện tử ...

More...

Thơ Có một Quy Nhơn phố cổ

By Huỳnh Kim Bửu

 

Thơ Huỳnh Kim Bửu

Có một Quy Nhơn phố cổ


Có một Quy Nhơn phố cổ

Sớm gió hàng dương tối lặng lẽ trăng thềm

Có một Quy Nhơn sân trường rụng lá bàng

Thiếu nữ áo dài đứng sau quầy hàng tủ kính.

Tôi thương nhớ Quy Nhơn phố cổ

Bởi có em tôi nón trắng tóc thề

Bởi tiếng rao đêm hun hút hàng me

"Ai phở?" và "Có ai tầm quất?".

Tôi thương nhớ Quy Nhơn phố cổ

Nếp ngói âm dương trên phố người Hoa

Mùi cà phê rang thơm nức chiều mưa

Mùi lặng lẽ dạ hương đêm sâu thẳm...

H. K. B.

Địa chỉ: Huỳnh Kim Bửu

162 / 32 / 18 Nguyễn Thi Học

TP Quy Nhơn tỉnh Bình Định. ĐT: (056) 3524406 - 095 8501562.

More...

Cảm nhận Văn học

By Huỳnh Kim Bửu

Tình một thưở còn vương

                                             Phương Trang

                   KHÔNG ĐỀ

                                                   Nguyễn Thụy Kha

Đưa người yêu qua nhà người yêu cũ

Trong cơn mưa ban trưa

Thấy hồn mình tách thành hai nửa

Nửa ướt bây giờ nửa ướt xa xưa

          Tên bài thơ là "Không đề" nhưng thực ra là "có đề". Đề ẩn sâu trong tâm thức nhà thơ và biểu hiện ra ở câu cuối bài.
                  

More...

Thơ Linh Phương

By Huỳnh Kim Bửu

Linh Phương


Lê Văn Duyệt
chớm mùa sang
Cả Sài Gòn
bỗng
bâng khuâng nhớ người
Anh mơ thành
khói
giữa trời
Bay theo gió
khẽ
hôn
bờ ngực em
Thật nhẹ nhàng
giữa
trái tim
Ngát hương hoa
ngát hương đêm
hương người
Thì thầm anh gọi
Hát ơi !

L.P

More...

Bút ký Bộ khôn bằng ngựa

By Huỳnh Kim Bửu


                                       "Bộ khôn bằng ngựa..." *

                           (Bút ký của Huỳnh Kim Bửu)

             Ngựa hay đá hậu. Bọn nhỏ chúng tôi nhiều đứa bị ngựa đá hậu thiếu điều bể d... nhưng nhất định không đứa nào quản hễ thấy ngựa thì cứ ào đến với nó. Chúng tôi mê ngựa vì sắc lông của nó vừa đẹp vừa sạch (không như bộ lông trâu đen xỉn lại nhiều khi bê bết bùn đất) ngựa có bờm dày có đuôi dài có bộ yên cương êm ái có nhạc ngựa kêu rảng rảng... Thằng Bần thằng Bách vẫn rủ tôi đi bứt trộm đuôi ngựa của Lý Cựu để làm sợi dây của cái cần kéo đàn cò. Tôi vẫn thường theo mẹ ngồi xe ngựa đi chợ Phủ chợ quê để được mẹ mua sắm nuông chiều cho quà. Thằng Tín con Xã Thạc nhiều lần bắt trộm ngựa của ba nó đưa ra gò Đình để tập cho tôi cưỡi và tôi đã bao lần ngã ngựa cùng với Tín...
 

More...

Bút ký Gác trọ

By Huỳnh Kim Bửu

 

Bút ký  Gác trọ

                      "Gác lạnh về khuya cơn gió lùa..."

                                     Huỳnh Kim Bửu

                              

          Những nhà ở phố chợ hồi xưa phần nhiều có gác xếp. Gác không rộng xây cất đơn sơ: thả đà gỗ lát ván cửa mở ra lan can có cửa sổ chấn song để đón gió mát và nhìn xuống đường phố yên tĩnh hoặc vườn cây xanh um. Bởi nhỏ nhoi thế cho nên gác được gọi là gác xếp.

        Trên gác xếp ở mấy cậu con trai hoặc mấy cô gái (con chủ nhà) cho các cậu (hoặc cô) có chỗ riêng biệt tiện cho sinh hoạt học hành trang điểm... Cũng có gia đình kinh doanh khi xây cất nhà không quên nhô lên cái gác xếp để vừa chứa hàng dự trử vừa cho con cái ở.
  

More...

Bút ký Qua cầu ngả nón trông cầu

By Huỳnh Kim Bửu

 Bút ký Huỳnh Kim Bửu 
Qua cầu ngả nón trông cầu ...
Nón là vật đội đầu che mưa che nắng. Trước khi cái mũ chưa phổ biến như ngày nay thì hình như đàn ông đàn bà đều đội nón như họ đều nhuộm răng đen ăn trầu để tóc dài (đàn bà thì bới đàn ông thì cột búi tó). Có phải chăng nguồn gốc của chiếc nón là cái lá đội đầu ?
Những buổi học về không có nón
Đội đầu chung một lá sen tơ
(Nguyễn Bính)
Quê tôi có nghề làm nón như nghề phụ trong các làng quê và cũng có những làng chuyên nón như các làng Kiều Đông Kiều Nguyên ở Phù Cát. Người Kiều Đông Kiều Nguyên làm nón đem ra chợ Gò Găng - Nhơn Thành An Nhơn bán từ đó Gò Găng trở thành một địa danh nổi tiếng.
Em về Đập Đá quê cha
Gò Găng quê mẹ Phú Đa quê chàng

 

More...