Bút ký Hoa lộc vừng ở Hầm Hô

  Huỳnh Kim Bửu
Bút ký Hoa lộc vừng ở Hầm Hô

Từ thị trấn Phú Phong du khách "hành phương Nam" (1) đi hết con tỉnh lộ dài chừng 6 kilômét thì tới Hầm Hô. Du khách đến Hầm Hô đi bộ đi xe đạp xe máy hay đi ôtô... đều có thể vừa đi vừa ngắm cảnh: Sông Đá Hàng một bên; làng xóm và ruộng lúa ruộng mía một bên. Bạn sẽ thấy ở đây chim mía nhiều lắm chúng ở trong các đám ruộng mía và ở trên bầu trời.

Thuyền của chúng tôi hòa vào thuyền của những đoàn khách du lịch khác nhẹ mái chèo trên mặt nước Hầm Hô. Chúng tôi nhẹ mái chèo vì sợ khuấy nước mạnh sẽ làm cho những dề hoa lộc vừng nổi dập dềnh trên mặt nước vỡ tan đi. Cảnh Hầm Hô  thực là thủy tú sơn kỳ: nước trong núi dựng; đôi bờ đá lởm chởm hòn thấp hòn cao hòn nhọn hòn bằng hòn lồi hòn lõm hòn đứng hòn nằm...

Bài trí đó khiến tôi liên tưởng tới hàm răng hô của ông Cả Lệ cổ quái người làng An Định của tôi. Có lẽ vì thế mà người ta đặt tên ban đầu cho đây là Hầm Răng Hô về sau trại dần (hay rút gọn) thành Hầm Hô chăng?

Rồi thuyền xuôi ngược trên dòng suối khi êm trôi khi vút nhanh khi chòng chành lắc lư làm chúng tôi vừa thích thú vừa lo sợ. Chúng tôi nói chuyện trầm trồ khen ngợi những vẻ đẹp của Hầm Hô nghe nước đổ chim rừng kêu thưởng thức mùi thơm của đủ loại hoa rừng tỏa trong không gian. Đến chỗ thác nước đổ nghe ồ... ồ... chúng tôi lại một lần nữa liên hệ đến cái tên Hầm Hô theo một cách giải thích khác: nước đổ ồ... ồ... phải hô để người chèo chống bè súc biết sắp tới chỗ nguy hiểm nhân đó mới đặt tên là Hầm Hô (xin đọc "Nước non Bình Định" của Quách Tấn).

Chúng tôi bơi thuyền trên Hầm Hô nghĩ đến bao chuyện cổ tích huyền tích kỳ thú hấp dẫn nơi phía thượng nguồn hầm nước sâu và mênh mông tới nghìn mét vuông mặt nước này. Nào chuyện trên đó cửa Vũ Môn (liên quan đến chuyện thi cử chọn nhân tài) có ông Khổng Lồ ngồi trên thạch bàn câu cá mà nay còn in dấu chân; nào chuyện nơi đó có chư tiên xuống đánh cờ có vò rượu uống mãi không cạn có sông Trời Lấp có Hòn Đá Thành... Và có ai qua đó đã đặt thành câu ca khắc vào đá mà nay nét chữ còn lờ mờ:

 "Hầm Hô có đá Khổng Lồ

Có hang Bảy Cử có vò rượu sôi"

Đi từ nửa buổi sáng đến quá trưa chúng tôi trở về nhà hàng Hoa Lộc Vừng nghỉ chân. Chỗ ngồi của chúng tôi là bộ bàn ghế đan nan tre nơi nhà vọng cảnh dựng theo kiểu nhà lục giác gần "bến thuyền" Hầm Hô đậu mấy chiếc thuyền INOX và mấy chiếc thuyền nhựa hình vịt bầu ngỗng ngan màu trắng...Thuyền đang đợi khách.  Hai cô tiếp viên gương mặt sáng như gương mặc đồng phục đeo phù hiệu Nhà hàng Hoa Lộc Vừng đến chào thưa. Một anh bạn khen: "Con gái đất Vua có khác yểu điệu thục nữ lắm". Mấy nhà vọng cảnh khác đều đã có khách nhà kề bên trái chúng tôi có hai người khách Âu Mỹ một nam một nữ còn rất trẻ.

Nhà hàng phục vụ chủ yếu là các "đặc sản" của Tây Sơn. Anh bạn tôi xem thực đơn rồi kêu món "khai vị" là chim mía quay bia Sài Gòn và rượu Bầu Đá. Bụng đói nhưng chúng tôi ăn uống chậm rãi để thưởng thức. Sau bạn tôi gọi tiếp món cá mương chiên xù và chim cút rừng quay ăn với rau sống bánh tráng nướng chín bánh tráng sống nhúng nước. Một anh bạn dân Tây Sơn với tinh thần rất bốc và đầy hứng chí không ngớt ca ngợi cái phong vị quê nhà: "Tới Tây Sơn mà anh không ăn chim mía là không sành ăn đi Hầm Hô mà không ăn cá mương chim cút rừng là chưa biết Hầm Hô". Con cá mương chiên xù trắng như bông sắp ngay ngắn trên đĩa sứ men trắng trông lịch sự làm sao. Cầm miếng bánh tráng nhúng dẻo mềm cuốn cá mương chiên xù với rau sống lá lộc vừng non vừa có vị chát vừa có vị chua chấm vào đĩa nước mắm vạn Gò Bồi giã ớt tỏi nặn chanh thì cái ngon nó thấm đến từng tế bào trong cơ thể. Và tất nhiên anh phải tợp một ngụm rượu Bàu Đá kèm theo để "phát huy" món ngon lên đến tuyệt đỉnh chứ?".

Hầm Hô nổi tiếng có nhiều chim cá:

 Hầm Hô nước chảy trong xanh

Dưới sông cá lội trên cành chim reo - Ca dao Bình Định.

Và chỉ ở đó mới có con cá mương chim cút rừng và món rau sống lá lộc vừng. Con cá mương sinh sản ở Hầm Hô to bằng ngón tay cái mình thon dài trên dưới 1 tấc. Gọi cá mương bởi thân hình của nó và cách nó bơi thong thả lượn lờ trong nước chứ không phải vì nó là giống cá sinh sản dưới mương nước như người ta vẫn nghĩ. Ăn chim cút rừng nhai rau ráu thơm ngon hơn hẳn chim cút nuôi. Buổi trưa Hầm Hô yên tĩnh  quá chỉ có tiếng chim rừng kêu huýt cô bắt cô trói cột và mùi hương lộc vừng thoảng thơm. Những cành hoa lộc vừng dài đến một mét soi bóng nước Hầm Hô và thả những hoa tàn xuống mặt nước hồ. Chỉ tiếc là đã sang thu cho nên chỉ còn hoa lộc vừng nở muộn. Nếu đến vào dịp hè vừa qua chúng tôi đã được tận mắt nhìn thấy một mùa hoa lộc vừng đỏ rực trong khu du lịch sinh thái Hầm Hô.

Ăn uống và nghỉ ngơi đến ba giờ chiều chúng tôi đi dạo rừng. Đi trên cầu cong bắc qua con suối chúng tôi băng qua những tảng đá giống hình trâu nằm voi phục để vào cánh rừng chạy dọc theo bờ Tây con suối nhỏ chảy ra hướng Bắc. Một rừng cây cổ thụ với những thân cây sù sì xám xịt quấn dây leo đính những hoa phong lan hồ điệp vũ nữ thủy tiên... đang ra hoa và một ngàn mai lộc vừng dưới thấp. Đi dạo một hồi rừng cây bắt đầu sẩm tối. Chim từ đâu bay về tìm chỗ ngủ từng đôi từng đôi đậu xuống những cành cây khóm lá; các loài hoa nở về đêm đã bắt đầu tỏa hương thơm dịu nhẹ.

Chúng tôi giã từ Hầm Hô xe xổ dốc ra cổng Khu Du lịch Hồ Thủy tạ ở ngoài cổng bên trái đang đông những khách nam nữ thanh niên đi chơi Hầm Hô một ngày về nghỉ chân. Ra đến đầu làng Phú Thọ chúng tôi được chứng kiến một cảnh tượng tuyệt đẹp: màu sương khói đang buông xuống đôi bờ và mặt nước sông Đá Hàng đổ ra sông Côn cách đó vài kilômét.

•(1)   Cách nói của người Tây Sơn nói về những chuyến đi chơi Hầm Hô.